PVLC Mùa Thường niên tuần XII Thứ 2 và Thánh Louis Gonzaga Tu Sĩ 21/6

Bài Đọc I: (Năm I) St 12, 1-9

"Abram ra đi như Chúa đă truyền dạy".

Trích sách Sáng Thế.

Khi ấy, Chúa phán cùng Abram rằng: "Ngươi hăy từ bỏ quê hương, họ hàng và nhà cửa cha ngươi mà đi đến xứ Ta chỉ cho. Ta sẽ cho ngươi thành một dân lớn; Ta sẽ chúc lành cho ngươi, và Ta sẽ cho danh ngươi nên lớn lao, ngươi sẽ là một mối chúc lành. Ta sẽ chúc lành cho những ai chúc lành cho ngươi, và sẽ chúc dữ cho ai chúc dữ cho ngươi. Nơi ngươi mọi dân nước sẽ được chúc phúc".

Abram ra đi như Chúa đă truyền dạy, và có ông Lót đi theo. Khi bỏ đất Haran, Abram được bảy mươi lăm tuổi. Ông đem Sarai, vợ ông, và Lót là cháu, cùng với tất cả tài sản và gia nhân mà họ có ở Haran. Họ ra đi đến đất Canaan. Khi họ tới nơi, Abram rảo qua các xứ cho đến Sikem, thung lũng thời danh. Bấy giờ người Canaan đang ở xứ này.

Chúa đă hiện ra với Abram và phán rằng: "Ta sẽ ban đất này cho ḍng dơi ngươi". Ông đă dựng ở đó một bàn thờ kính Thiên Chúa, Đấng đă hiện ra với ông. Rồi từ nơi ấy, ông đi đến núi ở phía đông Bêthel mà cắm trại: phía tây của trại là Bêthel và phía đông là Hai. Ông cũng dựng ở đó một bàn thờ kính Chúa, và khấn cầu danh Chúa. Abram cứ tiến dần măi về (Nageb ở) phía nam.

Đó là lời Chúa.

 

Đáp Ca: Tv 32, 12-13. 18-19. 20 và 22

Đáp: Phúc thay dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng ḿnh (c. 12b).

Xướng: 1) Phúc thay quốc gia mà Chúa là Chúa tể, dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng ḿnh. Tự trời cao Chúa nh́n xuống, Người xem thấy hết thảy con cái người ta. - Đáp.

2) Ḱa Chúa để mắt coi những kẻ kính sợ Người, nh́n xem những ai cậy trông ân sủng của Người, để cứu gỡ họ khỏi tay thần chết, và nuôi dưỡng họ trong cảnh cơ hàn. - Đáp.

3) Linh hồn chúng con mong đợi Chúa, chính Ngài là Đấng phù trợ và che chở chúng con. Lạy Chúa, xin đổ ḷng từ bi xuống trên chúng con, theo như chúng con tin cậy ở nơi Ngài. - Đáp.

 

Alleluia: Ga 14, 5

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy". - Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 7, 1-5

"Hăy lấy cái đà khỏi mắt ngươi trước đă".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con đừng đoán xét để khỏi bị đoán xét. Các con đoán xét thể nào th́ các con cũng bị đoán xét như vậy. Các con dùng đấu nào mà đong, th́ cũng sẽ đong lại cho các con bằng đấu ấy. Sao ngươi thấy cái rác trong mắt anh em, mà không thấy cái đà trong mắt ngươi? Hoặc sao ngươi bảo anh em: "Để tôi lấy cái rác ra khỏi mắt anh", và này: cái đà đang ở trong mắt ngươi. Đồ giả h́nh, hăy lấy cái đà khỏi mắt ngươi trước đă, rồi ngươi sẽ thấy rơ để lấy cái rác ra khỏi mắt anh em ngươi".

Đó là lời Chúa.

 

Image result for Mt 7, 1-5

 

Suy Niệm Cảm Nghiệm 

 

Cái nạn mù quáng tâm linh như một thứ hiệp sĩ mù là ở chỗ tỏ ra biết người hơn biết ḿnh

 

 

Chủ đề "sự sống" của Mùa Phục Sinh vẫn tiếp tục sang Mùa Thường Niên hậu Phục Sinh, như trong phần phụng vụ Lời Chúa cho ngày Thứ Hai Tuần XII Thường Niên hôm nay cho thấy.


"Sự sống" đây là sự sống công chính, như giáo huấn Chúa Kitô dạy cho các môn đệ của Người trong bài Phúc Âm hôm nay (Mathêu 7:1-5), một bài phúc âm tiếp tục về Bài Giảng Trên Núi của Người cho các môn đệ của Người liên quan đến các Phúc Đức Trọn Lành mà các vị cần phải cảm nghiệm và theo đuổi mới xứng đáng làm môn đệ của Người và nhờ đó mới có thể làm chứng nhân cho Người. 

 

Căn cứ vào sự sắp xếp khéo léo của Giáo Hội cho các bài Phúc Âm trong tuần th́ từ tuần X, XI và XII thường niên, Giáo Hội muốn sử dụng Bài Giảng Trên Núi (Phúc Âm Thánh mathêu đoạn 5, 6 và 7) của Chúa Giêsu về Các Phúc Đức Trọn Lành của Kitô hữu để nhắc nhở con cái ḿnh: ở tuần X và XI hăy sống đức ái trọn hảo như Cha trên trời (Phúc Âm Thánh Mathêu nguyên đoạn 5); ở hai ngày cuối của Tuần XI (Phúc Âm Thánh Mathêu đoạn 6) về đời sống nội tâm (hoàn toàn chỉ v́ Chúa và chỉ có tâm tư thần hiệp với Ngài như Kinh Lạy Cha) mà Kitô hữu cần phải có th́ họ mới có thể sống đức ái trọn hảo như Cha; ở cả tuần XII, về tác hành của Kitô hữu phản ảnh đời sống nội tâm của họ, chẳng hạn biết ḿnh trước nhan Chúa và đối với tha nhân, như giáo huấn của Chúa Kitô trong Bài Phúc Âm hôm nay.


Vấn đề được đặt ra ở đây là, với cương vị lănh đạo sau này của ḿnh trong Giáo Hội, các vị không thể nào không đoán xét để bảo vệ Giáo Hội cũng như để phân xử công minh, thế mà ở đây, Chúa Giêsu lại dạy các vị rằng: 
"Các con đừng đoán xét để khỏi bị đoán xét". 


Tuy nhiên, lời khuyên của Chúa Giêsu ở đây không áp dụng vào việc quản trị Giáo Hội của các vị mà chỉ nhắm đến đời sống đức ái trọn hảo của bản thân các vị thôi. Đó là lư do Chúa Giêsu đă đề cập đến luật nhân quả, gieo gió gặt băo: "Các con đoán xét thể nào th́ các con cũng bị đoán xét như vậy. Các con dùng đấu nào mà đong, th́ cũng sẽ đong lại cho các con bằng đấu ấy"


Trên thế gian này đă xẩy ra đầy giẫy những chứng cớ về định luật "ác giả ác báo" này. Tuy nhiên, vấn đề quan trọng ở đây là phạm nhân có nhận ra lỗi lầm cũ của ḿnh để mà ăn năn thống hối và cải thiện đời sống hay chăng mới là những ǵ đáng quan tâm. Trong đường tu đức cũng thế, Thiên Chúa hay để cho những tâm hồn sốt sắng đạo đức mà lại hay khinh thường những người khô khan hơn ḿnh, xa tránh những người tội lỗi xấu xa ở chung quanh ḿnh, bị sa ngă phạm tội, cho dù cố gắng, nhờ đó họ biết cảm thương những người họ vốn khinh bỉ và xa tránh.

 

Một khi chúng ta xét đoán xấu cho người khác, chấp nhất người khác và chê trách người khác về những ǵ tiêu cực của họ, hay những ǵ vô tội nơi họ (tính t́nh hay tâm tưởng hoặc lối sống v.v.) nhưng chướng tai gai mắt chúng ta, chúng ta như thể ở trong trạng thái mù ḷa không biết ḿnh, đúng như lời Chúa Giêsu nói với các môn đệ của Người, khi Người đi từ chất vấn đến trách móc thành phần này trong bài Phúc Âm hôm nay:

 

"Sao ngươi thấy cái rác trong mắt anh em, mà không thấy cái đà trong mắt ngươi? Hoặc sao ngươi bảo anh em: 'Để tôi lấy cái rác ra khỏi mắt anh', và này: cái đà đang ở trong mắt ngươi. Đồ giả h́nh, hăy lấy cái đà khỏi mắt ngươi trước đă, rồi ngươi sẽ thấy rơ để lấy cái rác ra khỏi mắt anh em ngươi".

 

Tóm lại, lời Chúa trong bài Phúc Âm hôm nay dạy Kitô hữu chúng ta 2 điều then chốt:

 

1- Đừng biết người hơn là biết ḿnh, bằng không, không biết ḿnh th́ chẳng khác ǵ như kẻ mù ḷa không thể nào biết người khác để giúp họ, trái lại, con người không biết ḿnh sẽ có những tâm tưởng, ngôn từ, tác hành và phản ứng sai lầm về người khác, thậm chí chụp mũ và lên án người khác một cách vô cùng trắng trợn và oan ức, trong khi chính họ không muốn bị như họ đối xứ với nạn nhân của họ;

 

2- Kitô hữu chúng ta là môn đệ của Chúa Kitô và là con cái của Cha Trên Trời không có quyền phán xét ai, lên án ai và ném đá ai, quyền nay hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa, trái lại, chúng ta chỉ có bổn phận thông cảm, tha thứ và yêu thương anh chị em của ḿnh, nhất là những người anh chị em đối phương với ḿnh và thù địch của ḿnh, tác hại ḿnh, thậm chí coi là đại ân nhân đă giúp ḿnh nên thánh hơn, là huấn luyện viên giúp ḿnh sống Ḷng Thương Xót Chúa trọn hảo hơn.

 

Thật vậy, đối với tha nhân, con người không được mù quáng đoán xét nhau, v́ họ chẳng những không biết được thâm tâm của nhau, mà nhất là không có quyền đoán xét nhau nữa. Thế nhưng, đối với Thiên Chúa, Đấng vô cùng khôn ngoan và nhân hậu, con người cần phải tỏ ra mù quáng hơn ai hết và hơn bao giờ hết, ở chỗ hoàn toàn tin tưởng phó thác vào Ngài ở mọi nơi, trong mọi lúc và hết mọi sự. 

 

Nhờ đó, Thiên Chúa có thể thực hiện tất cả những ǵ Ngài muốn nơi họ và qua họ cho tha nhân, như trường hợp của tổ phụ Abram, trong bài đọc 1 hôm nay (Khởi Nguyên 12:1-9), đă đáp ứng lời Chúa kêu gọi mà đi đến một nơi xa lạ, không biết ḿnh đi đâu và đến đâu, cho đến nơi Ngài ấn định: 


"Ngươi hăy từ bỏ quê hương, họ hàng và nhà cửa cha ngươi mà đi đến xứ Ta chỉ cho. Ta sẽ cho ngươi thành một dân lớn; Ta sẽ chúc lành cho ngươi, và Ta sẽ cho danh ngươi nên lớn lao, ngươi sẽ là một mối chúc lành. Ta sẽ chúc lành cho những ai chúc lành cho ngươi, và sẽ chúc dữ cho ai chúc dữ cho ngươi. Nơi ngươi mọi dân nước sẽ được chúc phúc. Abram ra đi như Chúa đă truyền dạy". 


Và nơi được ấn định cho tổ phụ Abram cũng như cho gịng dơi của ông sau này đó là xứ Canaan, nhưng lại là một nơi đă có một dân tộc khác cư ngụ và sinh sống, hoàn toàn không thuộc chủ quyền của ông, nhưng Chúa lại lấy ban cho ông và gịng dơi của ông


"Họ ra đi đến đất Canaan. Khi họ tới nơi, Abram rảo qua các xứ cho đến Sikem, thung lũng thời danh. Bấy giờ người Canaan đang ở xứ này. Chúa đă hiện ra với Abram và phán rằng: 'Ta sẽ ban đất này cho ḍng dơi ngươi'". 
 

Hành động tin tưởng một cách mù quáng của tổ phụ Abram đă thật sự đẹp ḷng Chúa, Đấng đă tuyển chọn ông để ông làm cha của một dân tộc sẽ trở thành gia nghiệp của Chúa và là mầm mống cho một dân tộc duy nhất dưới quyền lănh đạo tối cao của Con Ngài là Chúa Giêsu Kitô Thiên Sai.

 

Bài Thánh Vịnh 32 (12-13,18-19,20 và 22) được Giáo Hội chọn đọc ở Bài Đáp Ca hôm nay đă cảm nhận được cái phúc của dân tộc cho mọi dân tộc ấy nói chung và của những ai biết kính sợ vào Ngài nói riêng, thành phần chỉ biết cậy trông vào một ḿnh Ngài mà thôi.  


 

1) Phúc thay quốc gia mà Chúa là Chúa tể, dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng ḿnh (tức dân tộc Do Thái - người viết biệt chú riêng). Tự trời cao Chúa nh́n xuống, Người xem thấy hết thảy con cái người ta (ám chỉ các dân tộc khác trên thế giới - biệt chú riêng của người viết)

 

2) Ḱa Chúa để mắt coi những kẻ kính sợ Người, nh́n xem những ai cậy trông ân sủng của Người, để cứu gỡ họ khỏi tay thần chết, và nuôi dưỡng họ trong cảnh cơ hàn. 

 

3) Linh hồn chúng con mong đợi Chúa, chính Ngài là Đấng phù trợ và che chở chúng con. Lạy Chúa, xin đổ ḷng từ bi xuống trên chúng con, theo như chúng con tin cậy ở nơi Ngài.   


 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên
 

Ngày 21 tháng 6

Thánh Lu-y Gon-da-ga, tu sĩ

lễ nhớ bắt buộc

Sinh năm 1568, gần Man-tu-a miền Lom-bác-đi-a, trong một gia đ́nh Cát-ti-di-ô-nê quyền quư, hấp thụ ḷng đạo đức của thân mẫu, Lu-y sớm có khuynh hướng sống đời tu. Sau khi trao lại cho anh (em) phần đất người được tổ tiên giao cho để cai quản, người gia nhập ḍng Chúa Giê-su. Trong khi phục vụ bệnh nhân đang kỳ dịch, thánh nhân bị lây và qua đời lúc mới hai mươi ba tuổi (năm 1591).
 

Bài đọc 2

T́nh thương Chúa, đời đời con ca tụng

 

Trích thư thánh Lu-y Gon-da-ga gửi cho thân mẫu.

Thưa mẹ khả kính, con cầu xin Chúa Thánh Thần luôn ban xuống cho mẹ ân sủng và niềm an ủi của Người. Khi nhận được thư của mẹ th́ con vẫn c̣n ở trên chốn tử vong này. Nhưng đă đến lúc phải hướng về trời, nơi chúng ta sẽ ca ngợi Thiên Chúa hằng hữu trong cơi đất dành cho kẻ sống. Con cứ tưởng ḿnh đă hoàn tất được cuộc hành tŕnh này trước đây rồi. Nếu bác ái là vui với người vui, khóc với người khóc như thánh Phao-lô nói, th́ thưa mẹ khả kính, hẳn là mẹ phải hết sức vui mừng v́ Chúa đă tỏ cho con thấy niềm hoan lạc đích thực và sự bảo đảm không bao giờ sợ mất Người nữa ; sở dĩ con được ơn này cũng là v́ t́nh thương và ân sủng Chúa dành cho mẹ.

Thưa mẹ khả kính, con thú thật với mẹ là khi suy nghĩ về ḷng nhân hậu của Thiên Chúa, bao la như biển cả không đáy không bờ, th́ tâm trí con bàng hoàng, hầu như lạc lơng, không sao hiểu nổi. Quả thật, dù con chẳng vất vả bao nhiêu trong một thời gian vắn vỏi, thế mà Chúa cũng mời con đến nghỉ yên muôn đời. Từ trời cao, Người gọi con đến hưởng hạnh phúc vô biên, hạnh phúc mà con đă không mấy thiết tha t́m kiếm, và Người hứa ban thưởng cho con v́ những giọt nước mắt ít ỏi con đă đổ ra.

Thưa mẹ khả kính, xin mẹ hết sức cẩn thận, đừng khóc thương con như khóc thương người chết, kẻo xúc phạm đến ḷng nhân từ vô biên của Chúa. Thật ra, con vẫn sống trước nhan Thiên Chúa và những khi cần thiết, con có thể dùng lời cầu nguyện mà giúp đỡ mẹ hữu hiệu hơn cả lúc con c̣n sống ở trần gian. Cuộc chia ly này sẽ không lâu, v́ trên trời chúng ta sẽ gặp lại nhau, và một khi cùng kết hợp với Đấng cứu độ chúng ta, chúng ta sẽ được hưởng niềm vui bất diệt mà hết ḷng ngợi khen Chúa và ca tụng t́nh thương Chúa đến muôn đời. Chúa lấy lại cái Người đă kư thác nơi chúng ta không ngoài ư định là đặt nó vào nơi an toàn chắc chắn hơn và dùng chính những thứ mà chúng ta ước mong có được để làm cho chúng ta nên phong phú.

Thưa mẹ khả kính, sở dĩ con nói những điều đó là v́ ḷng những ước mong mẹ và toàn thể gia đ́nh coi cuộc ra đi của con như một ân huệ đáng mừng. Xin mẹ lấy t́nh mẫu tử mà chúc lành cho cuộc hành tŕnh này của con cho đến khi đạt tới bến bờ con vẫn hằng hy vọng. Con đă tự ư viết thư này v́ không c̣n cách nào khác để bày tỏ ḷng kính yêu mà một người con phải có đối với mẹ ḿnh.

Lời nguyện 

Lạy Chúa là Đấng ban phát mọi ơn thiêng, Chúa đă cho thánh Lu-y Gon-da-ga vừa sống một cuộc đời trong trắng, lại vừa biết hy sinh hăm ḿnh. V́ công đức và lời chuyển cầu của thánh nhân, xin Chúa rủ ḷng thương nâng đỡ, để chúng con, dầu không được trong trắng như người, th́ cũng biết noi gương người mà hăm ḿnh đền tội. Chúng con cầu xin